Kết quả tìm kiếm cho "kéo nhau lên núi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 643
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Hơn 12 giờ trưa, khi nhiều người đã rời hội trường để ăn trưa, ở góc bàn sát cửa sổ, anh Lê Thiện Thanh - phóng viên Báo và Phát thanh - Truyền hình tỉnh An Giang vẫn chăm chú trước màn hình máy tính. Trên bàn là thẻ nhớ máy quay, tài liệu hội nghị và những đoạn âm thanh chưa kịp xử lý. Vừa kết thúc buổi tác nghiệp chưa đầy một giờ, anh đã bước vào một cuộc “chạy đua” khác: Dựng hình, viết lời bình và gửi bản tin về tòa soạn.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…
Trước những khó khăn đặc thù của vùng biên giới, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) phường Tịnh Biên triển khai mô hình “Gắn kết - Đồng hành - Sẻ chia - Phát triển”. Bằng việc liên kết các hoạt động an sinh xã hội đơn lẻ thành một hệ thống xuyên suốt, mô hình giúp hàng trăm phụ nữ yếu thế trên địa bàn từng bước vươn lên ổn định cuộc sống.
Giữa khung cảnh núi non hùng vĩ, các thôn người Dao ở xã Tủa Thàng nép mình bên dòng Đà giang yên bình. Những ngày đầu hè, khi mùa nước rút, nhịp sống nơi đây cũng chuyển sang một guồng quay quen thuộc. Trên nương ngô, nương sắn vừa gieo trồng, cây xanh bén rễ. Dưới bến sông, những chiếc thuyền đánh cá tấp nập ngược xuôi trong làn sương sớm. Trong thôn, tiếng kẽo kẹt khung cửi đều đặn vang lên dưới mỗi nếp nhà.
Những tấm vải lanh được dệt thủ công, những họa tiết được thêu tay hay vẽ sáp ong tỉ mỉ không chỉ tạo nên sản phẩm có giá trị kinh tế mà còn là cách để người Mông lưu giữ bản sắc văn hóa của mình.
Thiếu vi chất dinh dưỡng được ví như "nạn đói tiềm ẩn" vì ít biểu hiện rõ ràng nhưng có thể âm thầm ảnh hưởng sức khỏe, thể chất và trí tuệ của hàng triệu người.
Tháng 4/2016, tôi có dịp sang Nhật Bản cùng đoàn công tác của tỉnh Gia Lai. Khi ấy đang lúc hoa anh đào nở rộ. Ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi ngay khi đặt chân đến Tokyo chính là sắc hoa anh đào.
Không cần bếp lửa, du khách đến suối nước nóng Hội Vân có thể tự tay luộc chín trứng bằng dòng nước khoáng sôi sục giữa thiên nhiên.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Không phải đường nhựa bằng phẳng hay những cung chạy quen thuộc, đường đua ở thôn Nậm Nghí, xã Thông Nguyên, Tuyên Quang được tạo nên từ chính những thửa ruộng bậc thang men theo sườn núi.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.